tháng năm

1 phản hồi

1.”Còn chưa để cái cũ ra đi thì cái mới sẽ chẳng bao giờ đến..
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta bắt buộc phải chọn lựa, từ bỏ và không từ bỏ, không phải để cho bản thân chúng ta thảnh thơi, mà là để cho cái mới có cơ hội bước tới…”
written by Coline

2. Vẫn ko tìm ra cách nào để mở lòng ra với 1 người.

3. Giữ 1 bí mật be bé cho 1 quyết định lớn, sau 6 năm dài.

4. Cố gắng như 1 viên đá nhỏ,lăn miệt mài và hướng về phía trước. Môt hòn đá – có thể – đơn độc, nhưng dũng cảm :)

5. Nhớ nhiều người.

Summer

Để lại phản hồi

Mùa hè đã đến thật rồi!

Nói câu này thật chuối vì SG làm quái có mùa nào khác ngoài mùa hè, thế nhưng mình vẫn cứ thích nói như thế. Như thể chỉ cần nói câu cảm thán đó xong, bao nhiêu sức lực, nhiệt tình và hừng hực tuổi trẻ sẽ theo mùa hè ùa đến, như 1 làn gió ập vào mặt, vào ngực, và hét vào tai mình: Này, mùa hè kìa, có thấy không??? Khoác ba lô lên và đi thôi :)
Mình thật là vẫn rất siêu nhảm nhí, nhỉ?!

Lịch kiểm tra dời lại vào tuần sau, thành ra mình stop cái việc tối tối leo lên giường cùng quyển Luật dân sự to sụ. Gội đầu bằng dầu trà xanh, đắp mặt nạ mật ong rồi ra ngồi quạt hong tóc. Mở tủ lạnh thấy 2 phong chocolate to oạch chễm chệ nhìn mình. Đóng cái xoạch. Không ăn không phải vì tiếc, không ăn vì đắng quá thôi :D

Thấy thời gian thực sự trôi quá nhanh. Vèo 1 cái, đã có bao nhiêu thứ thay đổi.

Mình cũng vèo 1 cái, đã trải qua rất nhiều biến động. Duy chỉ có cái tư tưởng ” cuộc đời yêu quá không chán được” và cái ham thích đi chơi là không thấy biến động chút nào.

Chúng ta liệu sẽ ra sao nhỉ??? Có khi nào cậu hỏi thế không???

Cái sự ham chơi, cái sự yêu đời yêu tuổi trẻ này, có 1 lúc nào đấy cần phải dừng lại không. Vì cuộc sống thì vẫn đang diễn ra, và ta thì ko thể mải miết rong chơi, mải miết vô lo hoài như thế này được.
Nhưng sống cho những gì mình muốn, và yêu thương thì có gì là sai nhỉ :)

Ngoài kia, bầu trời vẫn rất xanh mỗi lần mình ngước nhìn. Mỗi buổi sáng đi bộ trong khu phố, ngước nhìn lên thấy những tán cây xanh, mình đều tự nhủ với lòng, ngày hôm nay phải sống thật tốt nhé. Càng ngày càng nhận thấy mỗi việc xảy ra trong cuộc sống của mình đều có lý do của nó. Như việc đôi khi mình nghĩ, nếu như  mình không thể sống thật lâu, thật lâu, thì mình chỉ cần sống trọn vẹn với từng ngày của cuộc đời mình, thế là đủ rồi.

Thế là lại ko có lý do gì để trì hoãn những việc muốn làm, những nơi muốn đi và những người muốn gặp nữa.

Thế là mình lại vẫn lông bông, nhảm nhí, và nhăn nhở.

Và lại luôn tràn đầy tình yêu. Giống như mùa hè vậy :)

Cơn bão nghiêng đêm

Để lại phản hồi

Sài gòn đang trong những ngày rất nóng nực.

Những lúc này, lại thèm nghe tiếng mưa rơi lộp bộp, nghe mặt đất bốc lên mùi hăng hắc nồng nồng đặc trưng, và cuộn tròn thật tròn trong chăn, nghe mưa rơi và nghe Lý hát Cơn bão nghiêng đêm :)

Bài hát này nghe lần đầu tiên ở Nếp, hồi Nếp vẫn còn ở Sg, và tối hôm ấy ngoài trời lất phất mưa. Nhưng tôi lúc ấy chỉ là 1 cô bé, không đủ để hiểu được nỗi niềm trong bài hát này.

Tôi chỉ thấy nó sao mà quá buồn

****

Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành lay lá

Anh nắm tay em qua đường cho khỏi ngã

Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà?

Anh bỗng ra đi, anh ra đi vội vã…

****

Có một dạo (bị) thất tình, tôi cứ nghe đi nghe lại bài này, chỉ để nghe cái câu ” ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà”. Nghe để mà thấy lòng mình nhói lên nỗi đau của những lời hứa, lời thề bị quên lãng. Nghe để biết tại sao mình lại thấy nó ôi chao mà quá buồn.

****

“Cơ mà” là từ tôi thích nhất trong bài hát này (:

Yêu thương từ nơi rất xa

Để lại phản hồi

Chocolate đã nằm ngay ngắn trong tủ lạnh rồi, mỗi lần mở tủ lạnh ra, nhìn thấy chỗ chocolate đó, mình biết rằng mình sẽ nhớ đến bạn.

Mình ước gì có thể ôm bạn, một lần.

Con tim thật kỳ lạ, khi mình tưởng rằng mình đã chai sạn cảm xúc, khi lòng mình đã có thể phẳng lặng, khi mình có thể mỉm cười lặng lẽ nhìn người ta yêu nhau, giận nhau, đến và đi … thì rồi …

Mình biết đó là 1 cơn say nắng thôi, và nó đang, sẽ qua. Nó  cũng chẳng làm ai trong hai chúng ta bị ảnh hưởng gì nhiều. Có chăng là mình lại thấy yêu đời thêm 1 chút, tin vào mình thêm 1 chút, vì rằng con tim mình, hóa ra nó vẫn đang làm tốt chức năng nhiệm vụ của nó. Nó vẫn còn có thể trở nên bất trị và khiến mình phải hơn một lần trong ngày, đặt tay lên phía ngực trái mà tự nhủ, bình tĩnh nào.

Cám ơn bạn, chàng trai! Và chúc cho con đường mà bạn đi sẽ được như bạn mong muốn.

Yêu thương !

Nếu biết trăm năm là hữu hạn …

Để lại phản hồi

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Không phải vì là một ngày thứ bảy hiếm hoi được ở nhà, mà là một thứ bảy hiếm hoi được sử dụng thời gian cho mình trọn vẹn.

Lâu rồi mình cũng ko đọc tử tế 1 cuốn sách nào, không nghe trọn vẹn 1 list nhạc nào. Sáng nay dậy hơi hơi sớm, nằm đọc nốt cuốn “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”, rồi nằm vu vơ suy nghĩ, rồi dậy bật 1 loạt những bài hát yêu thích, từ tình ca sướt mướt đến yêu đời ko chịu được, gội đầu và đi ra chợ. Về nấu cơm cho bạn mẹ và bạn em, rồi nai nịt gọn gàng phi xe phăm phăm giữa cái nóng điên đảo 12h trưa của SG, phi thẳng ra ốc Đào ngồi chém gió cười ngất ngư với hội Things. Ốc ngon thì đương nhiên, thương hiệu mà, nhưng vui vì lâu lắm mới hội hè đồng bọn đầy đủ như vậy. Xong cả nhóm lại ghé qua Things ngồi nói chuyện, từ chuyện bạn này vừa chuyển sang công việc mới, chuyện vợ chồng bạn kia quyết định nghỉ việc mở quán bán cà phê, chuyện bán buôn giầy dép tùm lum … Nói chán bạn quay ra nằm ngủ, mình nằm đọc sách, ngoài trời mưa lất phất. Giọng Hồng Nhung rỉ rả  “Có phải em mùa thu Hà nội”, lại có đèn vàng ấm áp, mình thấy đời đẹp gì đâu.

Đầu lại phảng phất câu nói của cô bạn thân hôm hai đứa đạp xe tung tăng bên bờ biển Cửa Đại.

“Đời đáng sống, cậu nhỉ!”

Đáng quá chứ lị

^____________^

 

 

Đào liễu có một mình

2 phản hồi

Không hiểu làm sao mà mấy ngày nay trong đầu mình cứ nghĩ đến câu thơ này. Nhất là khi tối nay, vai trần chạy xe trên đường gió lạnh, và đang giận rất giận em trai, thì lại thấy mình thật là thấm thía từng câu chữ ấy

“Đi đâu đào liễu một mình
Hai vai gánh nặng, nhật trình đường xa
Áo nâu xếp ở trong nhà
Khăn vuông nhiễu tím phất phơ đội đầu
Yếm điều em vẫn còn mầu
Răng đen da trắng mái đầu còn xanh
Mà em ở vậy sao đành
Sao em chẳng kiếm chút tình cùng ai
Sách rằng xuân bất tái lai…”

 

Giờ là lúc sống giấc mơ đời mình

Để lại phản hồi

Cho Saigon một sáng đầu tuần với gió lạnh hanh hao và chút nắng vàng ươm trên đầu, tay đút túi quần và bước thật chậm.

Tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, theo một cách nhất định nào đó.

Nhiều khi em muốn chào ra đi thật xa lắng lo mỗi ngày
Chào những nghĩ suy gọi tên ta ngược xuôi chuyến xe cuộc đời
Có phải con đường cần mang những chuyến đi
Có phải tâm hồn rộng lớn khi ưu phiền, hmm hmm hmm

Nhiều khi em thấy còn bao nhiêu niềm vui lãng quên bé nhỏ
Ngày ta mới yêu chỉ mong sao thời gian mãi luôn bên nhau
Ngôi nhà ta ở hay chiếc áo ta mang
Đôi lần ta chỉ hạnh phúc vì ngọt nắng thu sang

Muốn mang đến mình những bông hoa tươi trái tim
Nguyên khôi và một cuộc sống thơ mộng
Chậm lại nhịp sống để ta lắng nghe
Ồ những giọt sương nhỏ reo hát mùa thu
Kìa quanh ta biết bao , hmm , na na na na , cuộc sống nhỏ

Muốn nghe tiếng cười tháng năm vui tươi
Ngỡ đâu những gì mỏi mòn tìm kiếm suốt đời
Chậm lại nhịp sống để ta đón lấy
Giờ đã là lúc mà thời gian để yêu
Giờ là lúc sống giấc mơ đời mình

(SG kỳ nghỉ hè thứ 2)

Khúc giao mùa

Để lại phản hồi

Sáng nay lên viện lấy kết quả. Lúc ngồi ở hàng lang đợi chỉ còn có mình mình, vô thức trong đầu cứ vang lên giai điệu bài hát này

Đầu mình như có 1 cuốn băng quay chậm lại thời khắc đó, lúc mình nằm trên xe đẩy, ngập trong những dự cảm lo lắng và bất an, chờ y tá đưa vào phòng mổ. Đi qua dãy hành lang dài sạch sẽ của bệnh viện, tường ốp men trắng toát, lướt qua là khuôn mặt của những bệnh nhân được đẩy đi ngược chiều, mình cứ cố để ghi nhớ tất cả những gì diễn ra xung quanh vì không biết có thể thấy chúng lần nữa không.

Thế rồi mình nghe thấy bài hát này, vang lên từ chiếc radio của quầy trực ban.

Giọng Mỹ Linh tha thiết

Cầm tay nhau bước trong giao thừa
Ðón xuân đang về với tình yêu, trái đất này
Ta cùng bao người nhìn nhau ánh mắt hân hoan
Với bao niềm yêu thương cuộc đời

Khi đó, mình biết mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Khi đó đang là mùa xuân.

Những điều tốt đẹp

Để lại phản hồi

Tôi vẫn nhớ, chúng tôi đã thức thâu đêm để đợi chuyến bay sớm nhất rời sài gòn. Tôi đã khóc như mưa khi ngồi sau xe em chở, đầu không nón bảo hiểm, và sài gòn thì – thật trùng hợp -  cũng đang lất phất mưa. Giây phút ấy, lần đầu tiên, tôi thấy căm ghét vì mình đã chọn sống ở mảnh đất xa xôi này.

Sau này, khi có dịp ngồi lại nói chuyện, em trai đã nói tôi, nó không bao giờ muốn nhớ lại thời kỳ đó nữa. Khoảng thời gian mà, từ chính xác nhất để nói, là kiệt sức. Đau đớn, mất mát, bất lực, mệt mỏi … rất nhiều những cảm giác tiêu cực bòn rút toàn bộ ý trí và sức khỏe của con người.

Nhưng tôi không định viết về những điều này. Ghi lại những điều đã qua, tôi chỉ muốn nhớ đến những gì tốt đẹp. Và điều tốt đẹp mà tôi đang nói đến, là về bà ngoại tôi.

Tôi có 1 trang blog riêng, và rất rất nhiều lần, tôi muốn viết về bà trong đó. Nhưng viết về 1 người mình yêu quý, hóa ra lại khó hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi có thể viết về nắng mưa, những con đường tôi đi qua, những người thú vị tôi gặp, nhưng viết về 1 người gắn bó và thân thiết với mình như thế, tôi lại không biết làm thế nào.

Rút gọn lại thì, tôi chỉ muốn đến cuối cuộc đời mình, tôi có thể sống một cuộc đời được mọi người yêu mến và nhớ đến, như bà. Tuổi thơ của tất cả các anh chị em bên ngoại của tôi, đều in đậm dấu ấn của bà. Với chúng tôi, bà là nhà, là quê hương, là nơi để quay về, và nghĩ đến nhà, là có bà ở đó chờ chúng tôi.

Buổi sáng hôm ấy khi tôi nắm bàn tay nhỏ bé của bà trong tay tôi, khi tôi vuốt khẽ má bà, nhìn theo từng nhịp thở của bà, tôi đã đau đớn nhận ra rằng sự sống đang dần bị rút đi khỏi cơ thể con người mà tôi rất yêu quý ấy. Điều duy nhất khiến tôi cảm thấy được an ủi, đó là tôi biết chúng không mất đi. Chúng hòa vào không khí, lan tỏa đi, và ở nơi nào đấy, ai mà biết được, đang thì thầm kể những câu chuyện tốt đẹp, về một con người tốt đẹp, đã từng đến và sống trong thế giới này.

Tôi vẫn luôn tin, đó là lý do để mỗi con người được sinh ra …


Hạnh phúc lớn lao

1 phản hồi

Là cái không khí se se của buổi sáng đầu tuần ko vướng bận công việc, chạy xe chầm chậm qua góc phố quen, đứng chờ người bán xôi mở chõ xôi khói bốc nghi ngút, nói dăm ba câu chuyện, nhìn than hồng mà nhớ da diết về nơi phương Bắc xa xôi. Cái nỗi nhớ của người xa quê hương, dù có thể bị bỏ quên sau nhiều năm nhiều tháng, sau nhiều thứ tấp nập ồn ào, thì trong 1 sớm mùa se lạnh thế này, vẫn có thể khiến lòng người ngậm ngùi.

Là ngồi tỉ mẩn mà nhẩm đầu ngón tay, thấy bạn bè thân thiết bên cạnh mình vẫn đầy đủ vẹn nguyên sau bao biến cố. Thấy hài lòng vì trong những lúc rất khó khăn, chẳng đứa nào bỏ nhau. Hơn chục năm cho 1 tình bạn, và rất nhiều yêu thương, tự thấy mình có cả 1 gia tài lớn.

Là những ngày mệt mỏi, chạy xe trên đường về chỉ mong ngóng mau được nhìn thấy ánh đèn vàng tỏa ra từ ô cửa nhà mình, bởi biết là chỉ cần nhìn thấy cái màu thân thiết ấy, mở cửa và bước vào trong cái sự ấm áp ấy, là biết mình bình yên.

Là buổi sáng ngày đầu tiên của tuần đầu tiên chữa bệnh, đã nghe tiếng ông qua điện thoại, hỏi thăm “Con có khỏe không, hôm nay bắt đầu vào viện chưa?”, thấy ấm lòng vì được yêu thương nhiều quá.

Là mỗi ngày, mỗi ngày qua, lại cứ phải cảm ơn cuộc sống, vì sau mỗi khó khăn, lại thấy mình là người may mắn. Vì có thể con đường mình đi còn nhiều gian nan lắm, nhưng mình không bao giờ đơn độc.

Hay bởi gió lạnh và lá vàng của buổi sáng nay, mà mình cứ thấy, được sống dưới bầu trời này, quả là niềm hạnh phúc lớn lao.

Sài gòn, ngày 28-11-2011.

(Kỳ nghỉ hè thứ hai)

Bài viết cũ hơn

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.