Ảnh

Quán cà phê nằm trong 1 khu chung cư cũ, đèn vàng ấm, nhạc có lúc tí tách, có lúc nhè nhẹ như mưa. Cô chủ quán dễ thương và là đồng hương của tôi, tóc cắt ngắn lúc nào cũng có 1 cái túi nhỏ khoác ở vai.

Tôi ngồi trông quán trong lúc bạn lúi húi rửa ly tách đằng sau. Bên cạnh là vài bạn trẻ đang bàn chuyện làm phim ảnh gì đấy. Tuổi trẻ thật vui. Có nhiều việc bạn làm chỉ vì bạn thích làm, không cần quá coi trọng kết quả. Cũng như cô bạn tôi, cử nhân Luật ra trường và giờ đã gắn bó ở cái quán cà phê nhỏ này 2 năm. Vui buồn đều có đủ, nhưng chắc chắn sau này cô sẽ có rất nhiều chuyện để kể cho con cháu nghe, về 1 quán cà phê nhỏ có đèn vàng ấm áp, những người khách đến và đi, có người líu ríu bên tình nhân, có người ngơ ngác, có người đến chỉ để ngủ 1 giấc, cũng có người đến chỉ để ngồi lặng lẽ ngắm ánh sáng cuối ngày lướt qua…

Cuộc sống đôi khi quá dài, khi người ta để mình chìm sâu vào những nỗi niềm xưa cũ. Nhưng cũng quá ngắn để gắng nhớ những điều đã qua.

***

Đôi khi, 1 lúc nào đó trong 1 ngày nào đó, khi quá mệt mỏi, hoặc quá trống rỗng, hoặc quá dễ chịu thế này đều nhắc tôi nỗi nhớ về những chuyến đi. Như nỗi nhớ về 1 buổi sáng mùa xuân tỉnh giấc trong 1 thành phố xa lạ, bước ra khỏi khách sạn thấy chim én bay rợp trời, lòng tôi đã rộn ràng những giai điệu về mùa xuân, về tình yêu và hạnh phúc

Khi gió đồng ngát hương, rợp trời chim én lượn

Cây nảy đầy chồi xanh, mây trắng bay yên lành

Em chợt đến bên anh, dịu dàng như cơn gió nhẹ

Mà lòng anh để ngỏ, cho tình em mơn man

Tôi cũng nhớ buổi chiều lang thang ở phố biển ngắm những chiếc diều treo trên xe, bay phần phật trong gió, tôi như thấy tất cả quá khứ hiện tại và tương lai, có thế nào cũng chẳng bao giờ phải nuối tiếc cả.

Mà cũng có khi, sau rất nhiều chuyến đi, cái tôi nhớ nhất là cảm giác khi đang gà gật trên xe, gà gật vừa đủ để vẫn nghe thấy nhạc phát ra từ radio. Những lúc ấy cảm giác thời gian như đã đóng hộp trong cái xe mà tôi đang đi, đứng yên thật sự. Ngoài kia là bóng hoàng hôn, hay buổi bình minh, hay đêm đen mù mịt … cũng đều khiến tôi thấy dễ chịu. Tôi thấy tôi dù nhỏ bé nhưng thật yên ổn. Nhiêu đó thôi đủ để tôi thấy mình hạnh phúc rồi.

***

Trở lại chuyện quán cà phê, ngày trước, lúc tôi còn rất trẻ, tôi luôn muốn có 1 quán cà phê của riêng mình. Chẳng để làm gì lớn lao cả, chỉ để đón những người bạn của tôi, 1 vài người khách lạ, để tôi cắm hoa tươi mỗi ngày và bật nhạc nhè nhẹ, trong lúc tôi lúi húi pha 1 ly trà thơm. Hay như 1 buổi sáng thật sớm mở toang những ô cửa số, dọn dẹp và tặng mỗi người khách bước vào 1 câu chào. Như thể quán của tôi sẽ là nơi lưu lại những phút dịu dàng và sâu kín nhất của mỗi người đến đây. Có lẽ tôi sẽ vẫn giữ  mơ ước ấy, và thực hiện nó 1 lúc nào đó, sớm thôi, khi tôi cảm thấy mình đủ bình thản để không đoái hoài đến những cạnh tranh những phấn đấu những khẳng định bản thân này kia, đủ yên tâm để không bị cơm áo gạo tiền làm cho nhức đầu chóng mặt, đủ để quán của tôi mở ra theo đúng mục đích của tôi chứ ko phải lo lắng mỗi ngày thu bao nhiều chi bao nhiêu cứ thế này thì lỗ rồi …

Nói sớm thôi chứ ngày đó chắc cũng còn xa lắm 😦

Advertisements