Ảnh

Bỗng một ngày thấy nhớ xa xôi

Câu chuyện bắt đầu thật lòng

Câu chuyện bắt đầu mùa loa kèn tháng Tư nở thơm ngoài phố

Những gánh hàng rong hương vội vã

Hà Nội trắng mêng mang *

Ngồi mở lại file hình đi hà nội cách đây 3 năm ra xem, thấy ngập tràn 1 sắc hoa trắng. Tháng tư, mùa loa kèn nở.

Nhớ mình hồi đấy ngây thơ, mang theo trong tim 1 kỳ vọng lớn lao, đi, và rồi trở về đầy tổn thương xen lẫn kiêu hãnh, với nhiều dấu hỏi không thể giải đáp.

Bạn bây giờ, có khi nào nhớ đến mình không? Nhớ sài gòn hà nội 1 thời cứ quay quắt trong tiềm thức, nhớ lời hứa cùng mình nắm tay đi giữa Hà giang lộng gió, nhớ yoko buổi trưa vắng, nhớ sài gòn lúc về đêm, nhớ hà nội 1 buổi tối uống rượu trong ngõ nhỏ, nhớ Dinh độc lập mình hát để gió cuốn đi, nhớ những tin nhắn giữa đêm khuya, nhớ gói cốm xanh bạn gửi tặng mình của mùa thu hà nội…

3 năm rồi nhỉ.

Loa kèn đã sắp tràn xuống phố, mang theo sắc trắng xanh tinh khiết và những con tim bồi hồi. Sài gòn mùa này vẫn nóng, nơi thành phố không có mùa đông này cảnh vật không có quá nhiều biến đổi khi năm tháng đi qua. Chỉ trừ con người.

3 năm.

Mình đã đi qua những ngày dại khờ, không hối tiếc không dằn vặt. Bạn vẫn là 1 kỷ niệm đẹp, như mùi sen nửa đêm, như mùi cốm mới, như nụ hôn đầu, như mùi mồ hôi, như lời thì thầm dịu dàng … Hà nội đã không còn làm mình trăn trở và nhung nhớ, mà chỉ như 1 nơi chốn ghi dấu mình đã từng qua. Và bạn, là một phần kỷ niệm mà mình biết sẽ không thể quên lãng.

 

 

 

* Thơ của bạn Trinh ngoài Hà nội, làm từ hồi bạn chưa lấy chồng lông bông phù phiếm sợ trách nhiệm. Giờ thì bạn đã có chồng và đang chăm con rất tốt :). Tất cả chúng ta đều đã đi qua thời tuổi trẻ ẩm ương, bằng cách này hay cách khác, nhưng thật may, đa phần đều ổn. Phần còn lại chưa ổn, có thể là mình, thì vẫn đang nỗ lực từng ngày để làm cho nó ổn. Cho nên cơ bản là mình hài lòng.

* 2 ngày sau entry này, mình nhận được thiệp cưới của nhân vật chính gửi qua đường máy bay. Vậy là bạn đúng là có nhớ đến mình thật 🙂

Advertisements