yên

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Buổi chiều có mưa nhẹ li ti. Mình nằm xoay trở mãi không ngủ được dậy thắp tinh dầu và nghe Lê Cát Trọng Lý. Nhìn ra sân thấy nắng trong veo, lòng có chút nhẹ nhàng.

Tối qua đã gặp và nói hết với anh. Chuyện tình cảm đôi khi làm người ta yếu mềm quá. Nhưng mình mong sau tất cả là những ký ức đẹp về nhau.

Trái tim là thứ bất trắc và mong manh nhất. Mình mong trái tim mình đủ khỏe và đừng phản bội lại quyết định của mình.

Mong anh bình yên. Mong tim bình yên.

Advertisements

Anh

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Anh.

Em đã nghĩ mình sẽ đau khổ lâu hơn thế này cho việc chia tay, nhưng hóa ra, chia tay không quá khó khăn đến vậy.

Thật ra, việc chúng ta tiếp tục ở bên nhau, mới là rất khó khăn.

Em xin lỗi vì luôn lựa chọn cái dễ dàng hơn để làm, vì anh sẽ không buông tay trước, nên hãy để việc đó cho em.

 

Anh.

7 tháng trôi qua như một cơn gió vấn vương. Em từ việc chấp nhận cho mình cơ hội, đến việc đón nhận tình cảm và yêu anh, thật sự là 1 điều kỳ diệu. Kỳ diệu bởi bao năm qua em giữ mình tránh xa mọi mối quan hệ tình cảm vì sợ những tổn thương, vì hèn nhát. Nhưng nhờ yêu anh, em nhận thấy niềm vui và nỗi buồn đều phải can đảm đón nhận. Nếu không dám yêu anh, em sẽ không thể biết những cảm xúc tuyệt vời như vậy, và hiểu thêm về bản thân mình như vậy.

 

Anh.

Em luôn tự hỏi mình ngay từ khi bắt đầu mối quan hệ, rằng vì sao em yêu anh. Và đến bây giờ em cũng vẫn không hiểu vì sao em yêu anh.

Nhưng em biết em yêu người đàn ông luôn nắm tay em không chỉ khi đi qua đường hay trong rạp chiếu phim, luôn lo lắng hôm nay em ăn gì, ăn được nhiều không, khi ngủ có nhớ đắp chăn, đi chơi có mang áo lạnh không.

Em yêu người đàn ông trong một buổi trưa nắng giữa con ngõ nhỏ, đứng trước mặt em hai tay dang rộng ” ôm anh nào”, em đã thấy ánh nắng lấp loáng sau lưng anh, và nụ cười rạng rỡ của anh lúc ấy, đã ghim chặt vào tâm trí em.

Em yêu người đàn ông luôn lấy tay kéo người em áp sát vào lưng mỗi khi chở em trên đường, thường lặng lẽ cúi xuống hôn lên tóc mái của em mỗi khi hai đứa đứng im lặng bên nhau.

 

Em yêu cái dáng người cao lớn nhưng hơi chúi người về phía trước khi đi của anh, gương mặt phụng phịu mỗi khi làm nũng em, mà em luôn tự hỏi nếu ai khác nhìn thấy anh lúc đó, chắc sẽ ngạc nhiên lắm.

Em yêu cả cái cách anh luôn lấy chân của mình đỡ lấy chân em, mỗi khi chúng ta ở cạnh nhau. Em yêu bàn tay anh mềm và ấm áp, yêu cả cách anh hôn em, khi dịu dàng, khi da diết.

Em yêu câu nói “Anh đây” của anh, bất cứ khi nào em gọi hay nhắn tin.

Đó là tất cả những gì em biết mình sẽ rất nhớ nơi anh. 

 

Anh.

Mai là sinh nhật anh, quà sinh nhật em đã chuẩn bị từ cách đây 1 tháng, nhưng em sẽ không tặng anh, cũng không chúc gì anh đâu. Em buộc mình phải dứt khoát để anh hiểu em đã quyết định chắc chắn rồi.

Nhưng anh biết không, em yêu anh, thật đấy.

Sâu thẳm trong tim, em yêu anh.

Và vì em cũng yêu cả em nữa, nên em chọn điều tốt nhất cho cả hai chúng ta, bây giờ và cả sau này, đó là dừng lại.

Cho đến lúc này, em mới thật sự hiểu câu nói I love us của cô gái trong phim Summer.

Cảm ơn anh về quãng thời gian mình đã đi cùng nhau, dù không dài, nhưng thật sự ấm áp.

Tạm biệt anh.

 

Em!

Lạc

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

1.Thảng hoặc, tôi thấy nhớ mình những ngày xưa cũ. Những nỗi niềm, suy tư, những thói quen, những niềm tin vụn vặt.

Cuộc sống bây giờ có người đi bên cạnh cùng, đã cảm thấy những khái niệm mới mẻ, thấy nhiều điều mà trước nay mình chỉ nghe nhưng chưa hiểu, và đi sâu hơn vào trong bản ngã của chính cá nhân mình.

Nhưng tôi vẫn thấy nhớ tôi những ngày xa xưa quá.

Nói như bạn tôi, đó là cảm giác trong một buổi chiều muộn đứng 1 mình trong ánh hoàng hôn nơi cuối bậc cầu thang, thèm cảm giác đơn độc buồn bã của những ngày tự do.

Tôi dự cảm được mình sẽ buông tay cho mối quan hệ này, chỉ là hiện tại tôi chưa đủ can đảm. Cũng ngang với sự can đảm tôi đang tìm kiếm để chấp nhận ở bên anh suốt quãng đời còn lại. Tôi chỉ muốn yêu anh thôi, tôi không muốn cưới anh, có gì sai trái ko???

2. Saigon đang mưa dịu dàng.

Tôi bỏ viết rất lâu rồi, tự dưng không viết thấy bản thân mình nhạt màu đi, cảm xúc suy nghĩ đến và đi không cần llưu giữ. Và vì thế, thấy nhớ da diết tôi của những tuổi 20, 25, của những tin yêu và chờ đợi. Tôi, giờ đã mệt mỏi quá rồi.

3. Đang ở những ngày nghỉ dưỡng để chờ kết quả xét nghiệm. Cuộc đời mình, tôi nghĩ nên tập thói quen để thấy bệnh viện là nơi thân thuộc và không đáng sợ. Tôi cũng không thấy nó có gì đáng sợ, chỉ sợ mình mất niềm tin.

4. Tại sao, tôi không thể tin lại ai đó 1 cách hoàn toàn???

210614

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

210614

“Khi thôi nghĩ về anh
Thấy ngày trôi lặng lẽ
Chúng mình đang còn trẻ
Sao không thể yêu nhau???”
(P2T)

Hà Giang tháng 10

%(count) bình luận

Cuối cùng cũng đã đặt chân đến mảnh đất này, và chạm tay vào những bông tam giác mạch huyền thoại.

Hoàn thành mục đích lớn thứ 3 của năm.

Ảnh

 

Ảnh

 

Ảnh

Ảnh

 

1

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trưa nắng.

Ở nhà 1 mình, nằm vẩn vơ và nghe nhạc Lê Uyên Phương. 

Đã làm xong 1 việc to lớn của năm nay.

Vẫn còn vài việc to lớn khác phải làm, nhưng từ từ đã.

 

3 năm rồi nhỉ

2 phản hồi

Ảnh

Bỗng một ngày thấy nhớ xa xôi

Câu chuyện bắt đầu thật lòng

Câu chuyện bắt đầu mùa loa kèn tháng Tư nở thơm ngoài phố

Những gánh hàng rong hương vội vã

Hà Nội trắng mêng mang *

Ngồi mở lại file hình đi hà nội cách đây 3 năm ra xem, thấy ngập tràn 1 sắc hoa trắng. Tháng tư, mùa loa kèn nở.

Nhớ mình hồi đấy ngây thơ, mang theo trong tim 1 kỳ vọng lớn lao, đi, và rồi trở về đầy tổn thương xen lẫn kiêu hãnh, với nhiều dấu hỏi không thể giải đáp.

Bạn bây giờ, có khi nào nhớ đến mình không? Nhớ sài gòn hà nội 1 thời cứ quay quắt trong tiềm thức, nhớ lời hứa cùng mình nắm tay đi giữa Hà giang lộng gió, nhớ yoko buổi trưa vắng, nhớ sài gòn lúc về đêm, nhớ hà nội 1 buổi tối uống rượu trong ngõ nhỏ, nhớ Dinh độc lập mình hát để gió cuốn đi, nhớ những tin nhắn giữa đêm khuya, nhớ gói cốm xanh bạn gửi tặng mình của mùa thu hà nội…

3 năm rồi nhỉ.

Loa kèn đã sắp tràn xuống phố, mang theo sắc trắng xanh tinh khiết và những con tim bồi hồi. Sài gòn mùa này vẫn nóng, nơi thành phố không có mùa đông này cảnh vật không có quá nhiều biến đổi khi năm tháng đi qua. Chỉ trừ con người.

3 năm.

Mình đã đi qua những ngày dại khờ, không hối tiếc không dằn vặt. Bạn vẫn là 1 kỷ niệm đẹp, như mùi sen nửa đêm, như mùi cốm mới, như nụ hôn đầu, như mùi mồ hôi, như lời thì thầm dịu dàng … Hà nội đã không còn làm mình trăn trở và nhung nhớ, mà chỉ như 1 nơi chốn ghi dấu mình đã từng qua. Và bạn, là một phần kỷ niệm mà mình biết sẽ không thể quên lãng.

 

 

 

* Thơ của bạn Trinh ngoài Hà nội, làm từ hồi bạn chưa lấy chồng lông bông phù phiếm sợ trách nhiệm. Giờ thì bạn đã có chồng và đang chăm con rất tốt :). Tất cả chúng ta đều đã đi qua thời tuổi trẻ ẩm ương, bằng cách này hay cách khác, nhưng thật may, đa phần đều ổn. Phần còn lại chưa ổn, có thể là mình, thì vẫn đang nỗ lực từng ngày để làm cho nó ổn. Cho nên cơ bản là mình hài lòng.

* 2 ngày sau entry này, mình nhận được thiệp cưới của nhân vật chính gửi qua đường máy bay. Vậy là bạn đúng là có nhớ đến mình thật 🙂

Older Entries